Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Gọi tôi là “ông trùm đã làm mới báo lá cải” thì kinh quá!.

Cuộc chuyện trò với anh bao giờ cũng kéo dài

Gọi tôi là “ông trùm báo lá cải” thì kinh quá!

Cách giám định đó tùy thuộc vào từng người. Nhiều nỗi buồn. Gần gụi nhưng vẫn có thể lý giải được nguyên nhân sâu xa của tầng lớp. Tôi vẫn giữ lại căn nhà ở Làng Chùa quê tôi. Còn một phần nữa chúng tôi lo. Căn nhà ông nội đã xây cách đây 100 năm và không thay đổi gì cả. Bà Tưng. Con còn có một người bạn luôn đứng sau con đó chính là bố. Ở thị thành. Mẹ tôi luôn nói. Tôi đọc được sự “mỹ mãn” đó trong anh! Nhưng anh có cảm thấy còn điều gì đó “tệ hại” nơi mình? À.

Tôi nhận thấy. Ở Hà Nội. Con gái 24 tuổi. Tôi luôn hỏi anh trong mỗi dịp gặp gỡ rằng: Sao anh tiếc nuối nhiều điều thế? Và cuộc gặp này.

Chúng khiến tôi hạnh phúc. Con trai được một công ty du học Anh tặng khoảng 70%. Anh có ngại không khi nhắc đến tên Nguyễn Quang Thiều hiện. Mẹ nói với tôi: “Con đã thành công rồi”! Cách anh đang sống. Đô thị ở ta với tôi nó vô cảm lắm. Và dù người được viết là ông thủ tướng hay một người nông dân. Chúng tôi mang những con dế về đô thị cho những đứa trẻ khác và thông tin với nhiều người bạn rằng: dế đã về trong chân đê.

Nhưng tôi biết có những tờ báo chỉ có một tầng lớp nhất quyết nào đó muốn tiếp cận hoặc giãi tỏ chính kiến. Coi nó như chốn có thể trở về ở tránh mưa.

Thị thành chỉ là nơi tôi kéo thể xác mình đi qua Đọc về anh nhiều. Ở đó tôi vẫn còn những điều tuyệt: thôn ấp. Sống và làm việc ở Hà Nội từ năm 18 tuổi. Cần phải nói sự thật rằng. Cuộc nói chuyện của chúng tôi kéo dài từ sự nuối tiếc đến chuyện. Tôi là người mang lại cho bọn trẻ.

Dù rằng tôi có nhiều áp lực phải xây dựng một ngôi nhà mới khang trang hơn. Như mới rồi. Vẻ đẹp trong cỗi nguồn không có thời kì tính.

Tôi không quan yếu điều gì cả. Anh em. Đi đến văn minh và mai sau đều nên có hai thứ: tâm hồn của xứ sở họ được sinh ra và trí não của nhân loại.

Tôi đều rộng ngoác miệng cười: “Đang đi gần đến phần mộ của mình nhiều hơn rồi”. Năm nay tôi đã 56 tuổi. Cái tôi kêu lên. Chị ấy có phải người Làng Chùa từ thơ bé với anh không? Không. Cũng không phải ngạc nhiên về những phận đời anh cần mẫn gặp trong suốt bao năm. Gia đình họ cũng là nơi các con tôi có thể trở về trong những dịp nghỉ lễ hoặc cuối tuần.

Tích lũy và nó ngưng đọng lại thành trí óc. Không giống những người nữ giới hiện giờ. Theo trào lưu mới bị thời kì nghiền nát.

Nhưng tôi đã học được ở cô ấy sự nguyên tắc trong kỷ luật sống. Ước mong. Cả thơ và văn xuôi. Tôi nghĩ con hiểu được và đang sống như thế. Lúc đó. Trong đó có rất nhiều điều ráo trọi của những người thôn quê nhưng cũng có nhiều hạn chế ngăn trở sự phát triển đi đến một thành thị văn minh. Những kỷ luật sống là ở bà xã tôi.

Mẹ nói với tôi: “Con đã thành công rồi”. Nhất quyết họ phải có mệnh. Nhưng rút cuộc vẫn về với làng Chùa và những mùa đổ dế. Tôi lấy làng quê để nói về nỗi niềm ấy. Họ trở về và thấy nó lúc này thật đẹp. Thế còn món quà anh nhận được từ con mình là gì? Khi bố tôi nằm trên giường bệnh. Đời sống tinh thần và văn hóa con người đang bị chủ nghĩa vật chất xâm thực.

Anh có giấc mơ nào gửi gắm ở con mình không? Các bạn đang nhìn nước Mỹ ở New York. Không phải anh kể chuyện ai đó thống khổ.

Tôi buồn vì vẻ đẹp của đời sống tự nhiên. Cuộc sống Mỹ hóa có làm rộng thêm khoảng cách giữa một ông bố thi sĩ với con mình? Con gái tôi nuôi tóc dài giống mẹ.

Nên hỏi lại. Cô ấy bị chiếm. Nhưng chúng ta đã nhòm nó một cách lộn lạo. Tôi nghe thấy điều đó và tôi hạnh phúc. Tôi nghĩ người Việt Nam hay bất kỳ đứa ở dân tộc nào. Sự xúc động từ đời sống. Nên con hãy làm cả thảy những gì có thể. Lau bát. Khi vào cuối hạ. Tôi không hiểu câu nói của mẹ. Bất kể nắng mưa. Tôi chưa gặp một người nào ít tình cảm với thành thị như anh.

Biết bắt đầu lo âu cho một người già. Khiến đôi khi tôi cảm thấy cô ấy như đang sống ở một thời đại khác.

Có nghĩa vụ với một nguồn nước ô nhiễm. Nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy kiêu hãnh vì điều đó. Con bé đã cắt tóc ngắn. Tôi đã khai sinh ra một môn phái báo chí từ thời Văn nghệ trẻ. Người ta luôn nhận thấy ở những điều anh chia sẻ sự thực tâm từ máu thịt.

Vẻ đẹp văn hóa sẽ không bao giờ chết đi và không có thời kì tính. Ở đó. Ở Chicago mà không nhìn nước Mỹ trong tổng thể của nó. Tôi có thể yên tâm vì chúng sẽ đều là người tốt. Nơi anh được sinh ra. Nước Mỹ. Thành công không phải việc con đang làm gì.

Chúng ta có những ngôi nhà cao tầng. Khi mình đã ở đó có nghĩa mình đã thò tay vào nó một cách trực tiếp hoặc gián tiếp để cải tạo thành phố. Những tiếc ấy luôn gắn với kỷ niệm đẹp đẽ về Làng Chùa (Hà Tây cũ). Con có thể vẫn vừa giúp bạn vừa đi học. Tôi có tám năm liền đạp xe từ Hà Đông lên khu Nguyễn Du làm việc. Còn cô ấy học từ tôi sự rung động trước những vẻ đẹp nhỏ nhất.

Gọi tôi là “ông trùm báo lá cải” thì kinh quá. Cảm ơn anh đã chia sẻ!. Khi làm được điều gì đó cho người khác. Và cách nhìn đó. Đề cao về văn hóa cỗi nguồn nhưng hai con của anh đều đang học ở Mỹ. Con bé đáp: “Không.

Ngày xưa. Tôi hỏi con: “Con thích mốt này à?”. Nhưng Nguyễn Quang Thiều chỉ đợi nghỉ hưu là xếp đồ đạc về quê.

Vì những điều anh san sớt. Con trai tôi đã học sáu năm ở Mỹ. Có một điều tệ hại là tôi đắm mê rất nhiều chuyện. Cuộc đời đang trôi dần về phía cái chết. Tiếng dế kêu và những mùa châu chấu voi. Không phải là con đang cho đi mà là đang giữ món quà ấy ở lại trong con. Con cắt tóc ủng hộ những người ung thư bố ạ”. Những ngày xưa đẹp đẽ như trở lại với hoa tầm xuân dại. Tôi cũng tâm niệm rằng.

Người đàn bà nghiêm khắc vậy làm sao chiếm được trái tim nghệ sĩ như anh? (Cười) Không phải cô ấy chiếm tôi mà tôi chiếm cô ấy. Tôi đã đi các nước phát triển. Bản thân nó không phải cái xấu. Tôi vui quá. Thậm chí các căn biệt thự. Văn hóa. Mà thành công của con chính là các con con trưởng thành. Thế là những ông già như chúng tôi đã đi đổ dế suốt buổi trưa đó.

Tôi vào đó đọc thơ. Tôi về thăm. Bao lâu anh lại về quê? Cứ hai tuần tôi lại về quê. Trong tâm hồn của chúng được kiến lập bằng những nhân tố văn hóa của làng quê Việt với trí óc nhân loại cộng lại. Chúng nhớ từng lối về quê và đôi khi vẫn làm các món ăn làng quê tại Mỹ. Đúng là trong tôi có nhiều nuối tiếc. Còn lại. Con gái học đến năm thứ tư rồi. Vì thị thành chúng ta ít điều để nói.

Nông thôn với họ không phải là sự lạc hậu mà là những gì trước đó hàng trăm năm hoặc ngàn năm được tạo lập ra bởi sự tranh đấu.

Chú em tôi cũng về. Học hỏi. Vợ tôi dạy các con khi trở về đó phải quét dọn nhà cửa.

Vớ những tờ báo ấy chỉ có một mục đích độc nhất là đi sâu vào số con người. Là bố của hai con đều là du học sinh Mỹ. Ngày Tết nhất. Thành thị chỉ là nơi tôi kéo thân xác mình đi qua mà thôi.

Đến Mỹ và tôi đích thực xúc động khi thấy họ bảo vệ cái cây. Của mỗi hành động tội từ con người. An ninh thế giới cuối tháng và giờ là Cảnh sát toàn cầu.

Họ hàng. Nhưng chúng chưa bao giờ quên ngày giỗ của ông bà. Nên danh cả trong lĩnh vực văn học lẫn báo chí. Cô ấy từ trẻ đã vậy. Những người từng bắt tôi xây nhà tầng khang trang. Con chim như bảo vệ con người. Nhưng lại bất thần vì biết hai con anh đều đang ở Mỹ. Anh làm thế nào để nuôi được hai con ở nước Mỹ có đời sống xa xỉ? Các con tôi đều có học bổng. Rồi quen nhau. Khi nào cũng khiến người đối diện có thể trào nước mắt.

Có rất nhiều tổ dế ở chân đê”. Những hàng dâm bụt. Còn vong linh và ý thức tôi trú ngụ ở làng quê.

Hết thảy những cái gì thuộc về trí nhớ tượng. Có một kẻ rời bỏ thành phố là tựa cuốn tiểu luận mới nhất của Nguyễn Quang Thiều. Thêm nữa. Nông thôn là nông thôn như nhiều nước châu Âu khác. Tôi có hai người bạn là giáo sư người Mỹ làm giảng viên.

Mới đây. Nhưng tôi vẫn để lại bít tất: một căn nhà với những hàng cau. Anh tự nhận: Tôi sống ở đây nhưng linh hồn ở lại quê nhà.

Những điều anh đang nghĩ và những việc anh làm nhận được sự nhất trí như thế nào từ người đàn bà bên cạnh anh. Vậy là tôi đã thành công mỹ mãn. Đô thị ở đó thực thụ là một tỉnh thành. Người ta gọi anh là “ông trùm báo lá cải”? Tôi không coi thường đối tượng nào. Cách Hà Đông chỉ 3km. Anh giúp tôi lý giải một phần nào. Phải cần lao như một thành viên trong gia đình.

Các con tôi học ở Mỹ. Làm vườn. Mẹ bảo: “Mẹ thấy con trai con chăm sóc ông nội thì mẹ biết con đã thành công”. Một đứa cháu chạy ra thông tin: “Chú ơi.

Cô ấy ở làng khác có tên là Đa Sĩ. Đến đầu làng. Nhưng sang Mỹ. Trong anh có nhiều nỗi nuối tiếc. Nhiều người gặp tôi hỏi: “Khỏe không”. Tôi cũng muốn có những tờ báo để kể các câu chuyện bình dân. Cái tôi viết là vẻ đẹp của đời sống đang mất dần đi. Mà đơn giản. Anh không chờ những “huân chương” của thế cuộc. Những cây mận đến mùa trổ hoa.

Còn lá cải. Con người bên trong đó mang nhiều đặc tính từ các vùng quê cộng vào. Con trai tôi khi vào học đại học năm thứ nhất ở Việt Nam đã nghỉ học để giúp và sẻ chia với một người bạn thân không thi được vào đại học.

Cu cậu cũng biết đi làm thêm để phụ giúp cha mẹ. Anh đang sống trong một căn nhà thế nào? Tôi sống trong một căn tập thể rất nhỏ. Chỉ có cái gì chạy theo mốt. Tôi cứ nhìn vào những ô cửa dọc đường và tự hỏi: Làm thế nào để biết được cuộc sống đằng sau những ô cửa kia? Đó cũng có thể là cách thức.

Họ là lượng độc giả quan trọng và tôi có một sản phẩm dành cho họ. Anh chọn nơi này vì lý do gì? Vì sự mưu sinh. Con mình có thể trở nên người tài hoặc không phải người tài. Tôi và vài anh bạn khác về quê. Là ai. Nó chỉ mang đến thông tin bình dân nhất với muôn vẻ đời sống tới bạn đọc. Điều mong muốn biết của các nhà văn. Tôi khuyên.

Nơi có rất nhiều người tài tình đã nên danh. Ngày xưa cô ấy học Đại học Văn hóa. Có lần người ta hỏi tôi: Thơ là gì? Tôi đáp rằng: “Thơ là để làm sống lại những gì đã chết và làm mới lại những điều đã cũ”. Đến bây giờ. Có thể nói là“cũ” hơn tôi. Tránh nắng. Tôi tính quãng đường đã đi bằng xe đạp là quãng đường tôi lòng vòng trái đất rất nhiều lần với sự bền bỉ.

Những đứa con của anh? Người đàn bà đó nghiêm chỉnh và kỹ lưỡng hơn tôi. Và cũng chính anh khi nghe mẹ bảo “con đã thành công” là biết cuộc thế mình coi như thường còn gì lo âu nữa.

Nhưng đến giờ con trai tôi 28 tuổi. Vì chúng đã biết chăm sóc một cái cây. Tôi luôn dạy con. Còn những nguyên tắc. Tôi gặp Nguyễn Quang Thiều vào cuối thu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét