Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Bà cá biệt tiên cho chữ.

Tuy thế

Bà tiên cho chữ

Cô dạy tụi con học chung với bố mẹ nghe” - cô Kính kể lại. Thị trấn Kế Sách.

Có khi hết tiếng chó sủa mới được người nhà cho con em đến trường. Đảng và quốc gia đã ban tặng nhiều danh hiệu cao quý cho cô như Huy chương Vì sự nghiệp giải phóng đàn bà.

Tôi phải dạy tại nhà chật chội lắm. Cô Kính đã đến với từng hội viên động viên tương trợ lúc khó khăn… Sự tình thật và tình thương người từ trẻ thơ cho đến người già của cô đã lan tỏa trong cộng đồng. Cô Kính tâm can: “Hiện giờ điều độc nhất tôi có thể đóng góp cho tầng lớp là cái chữ. Vận động các con em nhà nghèo không được đi học đến tôi dạy chữ.

Đi bán vé số. Hiện tại “lớp học tình thương” mà cô đang dạy có hơn 25 học trò. Mưa cũng như nắng. Ngày nay cả hai đã trở thành kĩ sư công nghệ thông báo. Cô Kính phải kiêm luôn vai trò cô giáo phổ cập tiểu học cho lũ trẻ.

Từng nét chữ. ” Vốn là người giàu lòng từ tâm. Không ngày nào chúng bỏ lớp” - cô Kính xúc động tâm can. Quyển tập. Lớp học được mở ngay trong con ngõ chật hẹp của gia đình cô Kính. Nên con rất biết ơn và thương cô nhiều lắm. Châu Ngọc Đan. Lớp học của cô lúc nào cũng vang tiếng trẻ nhỏ. Cây bút cho nhiều học trò nghèo đời sau”. Cô Trần Thị Kính là tấm gương sáng cho những giáo viên yêu nghề noi theo và cô là người cao tuổi điển hình trong phong trào “Tuổi cao – Gương sáng”.

Với đồng lương ít ỏi. Phải đến tận nhà vận động phụ huynh cho con đi học. Có hai học trò của cô Kính nay đã thành đạt có công ăn việc làm ổn định là Sơn Ngọc Quý. Tập viết đều do tôi đi xin các nhà hảo tâm về phát cho các em học.

Nuôi dưỡng đạo đức cho các em… Cô nói: “Hạnh phúc là học sinh của cô khi thành đạt. Mình còn cái chữ thì mình cho chữ. Bàn ghế. Ư Hội người cao tuổi Việt Nam. Cầm những bàn tay chai sần của lũ trẻ do suốt ngày mò cua. Thăm lớp. Từ năm 1990. Lớp học vẫn được mở ra và học sinh nghèo nơi đây đã được học chữ. Cho các em biết chữ mai này vào đời.

Cũng từ đó. Đi làm tứ xứ. Khi nhìn thấy các em vì hoàn cành gia đình khó khăn không thể cho con em mình đến trường.

Nên tôi nghĩ. Được viết… chú tâm lắng nghe. Góp phần tăng thu nhập cho người cao tuổi ở chi hội ấp An Thành và An Khương.

Công nghệ và y tế. Ngoài lớp xóa mù chữ cho người lớn. Lúc đầu đứng ra mở lớp tất cả còn khó khăn.

Đây là mô hình ăn nhập với sức khỏe và khả năng của hội viên. Cô Kính trong giờ lên lớp Tâm huyết với trẻ nghèo Chiếc xe đạp đã cùng cô Kính 21 năm qua đi vận động sao gia đình cho con em được đi học. Tôi dành dụm để mua bàn ghế sách vở cho các em hết.

Những ngày đầu không có lớp học. Để Hội hoạt động hiệu quả bằng những phong trào thiết thực. Ghi nhận những đóng góp cho hoạt động của cô Trần Thị Kính. Bảng thiếu.

Nhiệt tình trong các công tác xã hội Hơn 10 năm qua cô Kính còn hăng hái tham dự Hội người cao tuổi và được bầu làm Chi hội trưởng người cao tuổi ấp An Thành. Một lần. Cô Kính nhớ lại. Mỗi em mỗi tình cảnh khác nhau và quờ quạng đều nghèo khó… nhưng trong mắt các em vẫn rạng ngời sự khát khao được học. Bà Lê Thị Tuyết Lan - Phó chủ tịch UBND thị trấn kế Sách nhận xét: “Cô Kính là một tấm gương sáng để thế hệ con cháu và mọi người học hỏi theo để cùng chung tay làm những việc tốt giúp ích cho tầng lớp.

Kể cả những người nhỏ tuổi đến người lớn có nhiều người không biết chữ. Cô Kính san sẻ: “Thấy trẻ thơ quê mình nhiều em con nhà nghèo nên không được đến trường đi học tôi muốn giúp các em biết chữ để không phải khổ và lam lũ như ba má các em.

” Trong 21 năm xóa mù chữ cho con nít nghèo. Trong đó hết 15 em là người dân tộc Khmer. Những ngày đầu. Lớp học thì thiếu thốn đủ bề; sách. Cuộn nhiều người sẵn sàng chung tay với cô làm tốt công tác xã hội cho địa phương… Như mô hình se nhang (se hương) được 2 chi hội liên kết thực hiện mà người khởi xướng cách làm và vận động người cao tuổi dự vào tổ se nhang là cô Kính.

Các em góp thêm viên phấn. Cô Kính đã tự đứng ra tổ chức “lớp học tình thương” cho người lớn và trẻ nhỏ trong vùng.

Chúng huých đứng xem hàng giờ. Có đứa trẻ chạy đến hỏi: “Tụi con rất muốn học chữ. Hết khóa này đến khóa khác. ” Hồng Đang. Thời kì cứ vậy trôi qua. Mấy đứa trẻ trong xóm nghèo đi mò cua bắt ốc.

Nhưng bằng tình thương và sự chịu khó của cô. Khoa học. Vở. Dễ mặc cảm… Cô Kính không chỉ uốn nắn từng âm vần. Giúp trang bị hành trang và mở rộng kiến thức cho các em có thể tự thay đổi cuộc sống của mình trong tương lai. Em Trần Thị Bích Vân – một học sinh của lớp học tình thương phân bua: “Dù con không có điều kiện đi học nhưng cô vẫn dạy con cho biết chữ.

Khoảng 700 học sinh từ “lớp học tình thương” của cô Kính đã trưởng thành và trong số ấy phần đông các em đều có việc làm và cuộc sống tốt hơn trước rất nhiều. ” Cô Trần Thị Kính chia sẻ thêm: “Mình muốn làm từ thiện mà không có tiền.

Vì sự nghiệp bảo vệ và chăm sóc trẻ thơ Việt Nam… Bằng khen của T. UBND tỉnh Sóc Trăng. “Tôi không sao quên được lúc tụi nhỏ đến học. Cô là đại biểu người cao tuổi tỉnh Sóc Trăng được tuyên dương toàn quốc về người cao tuổi trên lĩnh vực giáo dục. Như nuốt từng lời của cô giáo với mái tóc bạc trắng đang say sưa giảng bài… Các em vì sớm bươn chải kiếm sống nên tính hạnh bất thường.

Sau được sự quan hoài của chính quyền địa phương và các nhà hảo tâm thì mới có lớp học tình thương như ngày hôm nay”. Mà còn kiên nhẫn uốn nắn học trò vào nền nếp. Có khi trời mưa gió tôi phải đứng ngoài cổng dầm mưa. Của Ủy Ban dân số kế hoạch hóa gia đình và con nít. 55 năm dạy chữ - rèn người cho không biết bao nhiêu lớp học tình thương.

Lượm ve chai mỗi lần ngang qua nhà thầy cô dạy học cho người lớn. Đi lượm ve chai để rèn từ nét chữ mà lòng xót xa. Lòng tôi vẫn vui vì lũ trẻ ham học.

Nhưng vẫn nhớ về thăm cô.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét