Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Phận hẩm hiu của một cô dâu có bầu còn rất nóng trước khi cưới.

Áo cưới phải nới dây nơ

Phận hẩm hiu của một cô dâu có bầu trước khi cưới

Quan hoài gì tới vợ. Sao phận mình lại éo le. Bạn bè đến chung vui. Thế mà không hiểu sao chúng tôi vẫn quay lại được với nhau. Tôi cắn răng chịu đựng vớ. Mẹ còn nói sau này sẽ đưa đứa bé con tôi đi xét nghiệm ADN để xem có phải cháu nội của bà thật không. Âu đó cũng là cái giá mà tôi phải trả cho sự nông nổi của mình.

Chồng thì cứ đi cả ngày. Nhưng nhiều người đến với tôi chỉ tò mò muốn xem cô dâu hóa trang cái “bụng ễnh” thế nào. Cô em chồng cũng một thể nhờ luôn chị dâu giặt. Người thì thương tôi thật. Mỗi khi có bạn bè tới là tôi là đỏ ửng mặt. Chúc phúc cho chúng tôi. Lại được chồng quan tâm. Đêm về lăn ra ngủ. Cái bụng thì mỗi ngày càng to. Chẳng thèm hỏi han. Cảm giác như lúc đó có cái kẽ nẻ nào ở dưới đất thì tôi sẵn sàng chui ngay xuống dưới để không cảm thấy mất mặt với bạn bè và mọi người tới dự.

Chúng tôi đành phải cưới sớm. Thôi. Tâm lý “hiện nay người ta hiếm muộn nhiều. Chồng tôi tên Minh. Tôi đã phải rơi lệ vì anh chồng chưa qua được tuổi con trẻ ham chơi tối ngày.

Mà công việc trong nhà đều đến tay tôi lo liệu. Bà kể chuyện con dâu nhà hàng xóm mới lấy nhau về mà bụng đã “vượt mặt”.

Thế nên bà lần lữa chờ cho hết tháng thứ 5 mới cho cưới. Thật là khôn ba năm dại một giờ. Tôi cố làm giả thiên nhiên nhưng trong lòng thì bất an. Tôi ngại ngùng và trinh nữ khôn cùng. Gần đến tháng sinh. Giờ lại trở chứng. Khiến tôi cảm thấy ấm ức. Rồi anh tiếp kiến chìm vào giấc ngủ. Có hôm đêm khuya. Hai đứa đã từng chia tay vì nhiều lý do và có nhẽ vì cả hai tính cách còn quá trẻ thơ.

Mà có phải bảo cưới là cưới luôn được đâu. Cưới nhau không được bao lâu. Anh còn công khai đi tán tỉnh bên ngoài. Vì đứa con sắp chào đời. Được mẹ chồng vồ vập. Ai cũng cười nói cố ra cái vẻ thiên nhiên nhưng tôi biết trong lòng họ mỗi người một nghĩ suy.

Bởi cái thai trong bụng mỗi lúc một lớn dần. Mà Minh thì chẳng hề đoái hoài gì tới tôi. Bà có mở lời với tôi cũng chỉ là những lời xa xăm. Mỗi khi nghĩ đến những câu nói của mẹ chồng là lòng tôi cảm thấy đau nhói. Áo cưới phải nới dây nơ. Lên Hà Nội học. Từ khi tôi về làm dâu đến giờ. Có đứa cũng có bầu trước mà sướng đến vậy. Nghĩ đến mấy đứa bạn mình. Cuối cùng cũng đến ngày tôi lên xe hoa.

Không biết mẹ của Minh nghe lời ai đi xem bói. Nấu cơm giờ đã có con dâu phụ trách. Đã thế tôi còn phải chịu cảnh “mẹ chồng nàng dâu”. Lo sợ. Anh cảu nhảu giọng khó chịu “tối không ăn. Trước thì mẹ chồng đi chợ. Tôi thấy đói liền than với Minh. Rằng là “con gái hiện nay dễ dãi thật” đâu có như thời ngày xưa.

Cưng chiều. Phơi phóng quần áo. Để sáng mai”. Hai bên họ hàng. Chuyện có cháu sớm là chuyện mừng”. Nam Yên - Thu Trang. Tôi cám cảnh cho bản thân mình.

Cuối cùng cũng đến ngày tôi lên xe hoa. Mẹ chồng không hề hỏi han tôi một câu. Chỉ còn biết ôm mặt mà khóc trong phòng một mình cho đỡ tủi. Thầy tướng phán “cái thai không sống được qua tháng thứ 5”. Chúng tôi yêu nhau từ hồi cấp ba. Dùng dắng mãi đến khi cái thai trong bụng tôi tới tháng thứ 6.

Mát mẻ. Để rốt cục lĩnh cái hậu quả không mong muốn như vậy. Hẩm hiu đến vậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét